KTĐT - “Bố ơi, em bị chảy máu đầy miệng kìa”, cậu bé đáng chơi với em phòng ngoài gọi vào phòng bố. Ông bố đang mải làm chưa nghe con gọi gì, nên không trả lời.
Cậu bé chạy lại đập ầm ầm vào cửa: “Bố ơi, nhanh lên, em bị tai nạn chảy máu đầy mặt rồi, bố đưa em đi bệnh viện đi”. Ông bố hoảng hốt bỏ rơi cả chiếc máy tính xách tay đang làm dở, sấp ngửa chạy ra, va đầu cả vào góc nhà. Thấy cô con gái nhỏ vẫn ngồi giữa nhà chơi, miệng dính đỏ thứ nước dâu, chắc nó mở tủ lạnh lấy ra uống nghịch.
Bực mình vì dở việc, lại bị đau, anh quay sang con trai phát cho nó mấy cái vào mông rồi quát: “Lần sau đừng có xớn xác thế nhé. Làm bố hỏng hết cả việc. Còn đi vào trong kia úp mặt vào tường đi”. Cậu bé mếu máo, “thì con thấy em bị chảy máu mà”. Ông bố quát: “Chảy máu đâu mà chảy máu, mày mắc bệnh xem nhiều phim quá đấy. Cứ nhìn đâu cũng thấy bắn nhau với nữa chảy máu. Từ nay cấm tiệt”. Thấy bố hùng hổ, thằng bé sợ quá khóc thét lên, đứa em không hiểu gì cũng góc ré lên. Vừa lúc mẹ đi chợ về, thằng bé chạy ra ôm chầm lấy mẹ nói: “Em bị chảy máu, bố lại mắng con”. Nhìn sang con gái, chị quay lại nói với cậu bé: “Không phải đâu con ạ. Em uống nước dâu bị đổ ra thôi, con đừng lo”. Chị quay sang chồng: “Trẻ con không biết, anh phải giải thích cho con hiểu chứ. Nó có ý tốt lo cho em thôi. Lắng nghe con trẻ cũng không thừa đâu anh ạ”.
N.A
|