viettel

Thứ năm, 09/09/2010

  l  Trang chủ  l  Liên hệ  l  Góp ý  l  English Edition  l 

1000 năm Thăng Long -Hà Nội
Hà Nội trên đường đổi mới
THỜI SỰ
1000 năm Thăng Long - HN
CHÍNH TRỊ
XÃ HỘI
Đời sống
Tuổi Teen
Giáo dục
Việc làm
Y tế
PHÁP LUẬT
An ninh - Hình sự
Kỳ án - Bí ẩn
CÓ TIỀN, ĐẦU TƯ GÌ ?
Chứng khoán
Bất động sản
Vàng bạc - Tiền tệ
KINH TẾ
Nông nghiệp
Thương mại
Công nghiệp
Đầu tư
Du lịch
ĐÔ THỊ
Quản lý
Giao thông
Xây dựng - Quy hoạch
Chuyện phố chuyện phường
CÂU CHUYỆN HÔM NAY
QUỐC TẾ
PHÓNG SỰ-ĐIỀU TRA
THỂ THAO
- Bóng đá quốc tế
- Bóng đá VN
- Quần vợt
- Các môn khác
- Hậu trường
VĂN HÓA
Điện ảnh - Sân khấu
Âm nhạc
Thời trang
Tin tức
Người đẹp
HÀ NỘI CỦA CHÚNG TA
Địa linh nhân kiệt
TƯ VẤN
- Xây dựng
- Ô tô - Xe máy
- Tiêu dùng
- Gia đình
- Sức khỏe - Vẻ đẹp
- Vi tính - Điện thoại
- Thuế thu nhập cá nhân
BẢO VỆ NGƯỜI TIÊU DÙNG
- Dạo quanh thị trường
- Hàng rẻ - Hàng tốt
- Ý kiến người tiêu dùng
NHỊP CẦU BẠN ĐỌC
Vòng tay nhân ái
Ý kiến doanh nghiệp
Cơ quan chức năng trả lời
ĐẦU TƯ HÀ NỘI, CẦN BIẾT
- Lý do
- Chính sách
- Thủ tục
- Ngành nghề
- Địa điểm
KINH - ĐÔ CƯỜI
Video clip cười
Chuyện cười
Ảnh vui
PHÓNG SỰ ẢNH
CẨM NANG MÙA CƯỚI
Ngày cưới
Lễ cưới
Váy cưới
Trang điểm
Tuần trăng mật
Dịch vụ cưới

Tìm kiếm

 

TƯ VẤN >> - Gia đình
 
Nghìn lẻ chuyện tiêu tiền

Cập nhật lúc 18h15, ngày 02/07/2009

Chuyện mẹ chồng, nàng dâu xung quanh chuyện tiêu tiền giống như nghìn lẻ một chuyện… vụn vặt. Ảnh TTO

KTĐT - Bà Hoài hồi nào tấm tắc khen cô vợ chưa cưới của con trai mình: "Người đâu mà chu đáo thế. Lần nào đến cũng quà cáp. Lúc trẻ bây giờ biết quan tâm đến người khác là hiếm lắm. Phúc nhà”.

Mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu xuất hiện trong sự khác biệt về lối sống, tập tính, phép tắc cư xử nhưng chi tiêu vẫn luôn là vấn đề nổi cộm. Khi mẹ chồng nàng dâu còn chung bát, chung đũa thì nghìn lẻ một chuyện vụn vặt.
 
Chị Nguyệt, người mẹ chồng tấm tức đưa tôi xem mấy trang nhật ký vớ vẩn của nàng dâu. Tôi miễn cưỡng đọc: “Chán quá. Hôm qua N. lại nghĩ mình lấy bớt nước mắm của N. Thế có chán không kia chứ. Gần cả tuần vừa rồi chồng đi vắng, hai mẹ con mình có ngó ngàng gì đến bếp núc. Ước gì được nói với N: N. ơi, nghĩ oan cho mình đấy”.

Ở một trang khác “Vào nhà, phòng tối um, đụng cả vào mấy chiếc ghế, ê ẩm đầu gối. Mình than thở: Mà sao không bật đèn lên kia chứ. 7 giờ tối rồi, sớm sủa gì cho cam. N. làu bàu: “Tiền điện tháng này gần 300. Tháng sau điện lên giá, không chừng 500. Mình im lặng. Ước chi mình được nói rõ với N. nhỉ. Rằng tháng nào mình cũng đưa nửa phần tiền điện cho N, chứ nào chỉ có hưởng không?”.

Trang sau… trang sau nữa… Từng trang viết, ngắn tun tủn, nội dung chủ yếu là lời lẽ bóng gió xung quanh chuyện tiền nong của cô con dâu với mẹ chồng. Trên đây là trích một vài mẩu ngắn, đọc lên thấy buồn cười, nhưng lại không cười được vì trước mắt là người mẹ chồng ngồi đó, hầm hầm bộ mặt tức bực.

- Nó trêu ngươi tôi đó, anh. Đời thuở nào nhật ký lại vắt ngay trên bàn ăn. Nhưng nếu tôi có hét vào mặt nó thì nó cũng chẳng tiếc gì mà không hét trả: “Sao mẹ dám xem trộm nhật ký riêng tư của con. Phạm luật đấy”. Ức mà không làm gì được nó, càng thêm uất.

Đấy là cảnh vợ chồng cậu con trai một gia đình mà tôi quen biết. Đôi vợ chồng trẻ đã ăn riêng, nhưng vẫn chung nhà, chung bếp. Dưới đây là chuyện của một gia đình khác.

Bà Hoài hồi nào tấm tắc khen cô vợ chưa cưới của con trai mình: "Người đâu mà chu đáo thế. Lần nào đến cũng quà cáp. Lúc trẻ bây giờ biết quan tâm đến người khác là hiếm lắm. Phúc nhà”. Nhưng khi con gái chu đáo ấy đã là con dâu của bà, những lời khen hồi nào biến đâu mất, nhường chỗ cho những ra vào, ngấm nguýt. Một hôm, bà Hoài thấy đồ dùng trong nhà cứ biến mất dần. Toàn những thứ gắn bó với bà như chân với tay. Thay vào đó là một loạt đồ dùng mới toanh. Không hỏi thì bà cũng thừa biết cô con dâu đã thanh lý để nâng cấp đồ gia dụng. Tiếc đến xót xa, bởi đã có gì hư hỏng, cũ kỹ lắm đâu, nhưng là tiền của nó, bà nén nhịn. Bà nói:

- Những thứ của gia đình để mẹ cất đặt, chừng nào người quê ra, mẹ cho họ. Dùng còn tốt chán. Toàn những thứ mẹ mới sắm trước khi cưới vợ cho thằng Hà đấy.

- Con cho đám thâu gom hàng cũ hết sạch rồi. Một vài thứ tinh tươm một chút, mấy người quanh đây đến, con cho luôn. Họ cảm ơn rối rít.

Bà mẹ, một giáo viên tiểu học về hưu, nhìn con dâu như vật lạ trước mặt: “Cho là thế nào?”. Còn cô con dâu như chẳng cảm thấy gì cả, hồn nhiên sắp đặt chồng bát trắng tinh, trắng nõn lên giá, quay lại hỏi mẹ chồng.

- Mẹ trông có được không. Con chỉ mong ngày mai nhà có khách để dùng ngay bếp lẩu điện Hàn Quốc này.

Còn đây là chuyện buôn dưa của mấy cô con dâu ở cơ quan:

Mình chẳng rõ Bà Bủ nhà mình nghĩ gì nữa. Hôm rồi ông già mới đi công tác về, mình mua ngay một cân thịt quay với mươi chai bia Hà Nội. Đây là món khoái khẩu của cụ và của cả ông xã nhà mình nữa. Khi biết đĩa chân giò quay 200 ngàn, lại thêm nồi lẩu nấm mới xuất hiện ở Hà Nội vài tháng nay cũng chừng đó tiền. Vậy là suốt, Bà Bủ không đụng đũa, thở dài ý như ngao ngán. Tiền mình, mình tiêu, có rút tỉa tiền bố mẹ, của con trai bà một đồng một cắc nào đâu? Mà đãi đằng ai nào? Chồng bà, con trai bà. Còn mình, nghén được 3 tháng rồi, có món nào mình đụng đũa? Đến ngửi mùi mình còn buồn nôn nữa là…

Sau bữa ăn ấy, Bà Bủ đi qua mặt mình, nguýt xéo một cái rõ dài. Sáng nay chào Bà Bủ để đi làm, bà ầm ừ một câu như đá đeo, “phải”. Sau này ông xã mới thầm thì to nhỏ: Một bữa ăn nhà mình đủ nuôi gia đình thím Thơm trong quê một tháng. Bà xót, nuốt không vô. Tối hôm đó bà còn tấm tức, lôi anh con trai ra sau nhà rành rẽ từng lời: Cho hết tháng này đi, từ tháng sau bố mẹ ăn riêng. Chúng tôi không có nhiều tiền để hoang phí. Tiêu xài cũng phải nghĩ đến hôm sau. Nắng mưa cuộc đời chưa biết thế nào đâu con ạ. Người ta tích cóp cả đời người chưa ăn ai…

Chuyện mẹ chồng, nàng dâu xung quanh chuyện tiêu tiền giống như nghìn lẻ một chuyện… vụn vặt. Nhưng từ những vụn vặt ấy là mầm mống ung nhọt của gia đình. Không dễ bằng đôi ba câu khuyên giải là ổn. Có một người, hình như cũng nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống gia đình với vô vàn những chuyện… vụn vặt không đâu đã tìm đến một con đường ngắn nhất.

Ngay cả khi mâu thuẫn đã tích tụ thành ung nhọt lớn, cảnh báo một nguy cơ đổ vỡ, vẫn có thể cứu vãn được bằng sự cởi mở và thiện chí. Lời nhà tư vấn gia đình khuyên, có lẽ là chí lý. Tôi chỉ xin được góp thêm một ý nho nhỏ: Các cụ ta đã dạy, “Nhập gia tùy tục”. Khi mẹ chồng vốn tằn tiện, chi tiêu có cân nhắc thì cô con dâu dù có khấm khát tiền nong đến đâu cũng phải ý tứ một chút.

Không hẳn chỉ bận tâm tiêu tiền đó cho ai, nhằm mục đích gì, mà phải quan tâm đến mức độ mình tiêu tiền để người khác khỏi xót, dù không phải tiền của mình, khỏi tủi thân vì một đời tằn tiện, khỏi tức tối vì thấy ỷ nhiều tiền mà phung phí, khinh khi thiên hạ. Đồng tiền đem lại nhiều lợi ích lắm, ai cũng rõ, nhưng quá vô tư trong chi tiêu, đôi khi cũng gặp nhiều phiền lụy.

Theo PL&XH


In Gửi tới bạn  Thảo luận
Các tin khác:
Bi kịch "có chồng cũng như không"(02/07/2009)
Khi chồng "vung tay quá trán"(02/07/2009)
Rắc rối khi lấy vợ cùng cơ quan(02/07/2009)
“Nuôi ong tay áo”(02/07/2009)
Trò chuyện với trẻ tốt hơn đọc sách(01/07/2009)
Tinh binh tốt hơn nếu vợ chồng "yêu" đều đặn(01/07/2009)
Khổ vì chồng "đổi đời"(01/07/2009)
Cãi nhau chỉ vì nhật ký(01/07/2009)
Bi kịch đến từ quá khứ(01/07/2009)
Khi mẹ chồng "đi nhẹ, nói khẽ" trước con dâu(01/07/2009)

Tin nhiều người đọc

Vấn đề bạn đọc quan tâm

Vấn đề khác
Văn bản chính sách mới
Hỏi đáp
Lien he quang cao
Tuần Lễ hàng thủ công mỹ nghệ Hà Nội 2010
viettel
bao thethaovanhoa.vn
Thương hiệu
Đầu tư vào Hà Nội
CHÍNH TRỊ XÃ HỘI PHÁP LUẬT KINH TẾ ĐÔ THỊ THỂ THAO VĂN HÓA TƯ VẤN

© 2004 Báo điện tử Kinh tế & Đô thị - Cơ quan chủ quản: UBND thành phố Hà Nội
Giấy phép của Bộ Văn hoá Thông tin số 160/GP-BVHTT cấp ngày 09/05/2003
Trụ sở tòa soạn: Toà soạn: 21 Huỳnh Thúc Kháng, Đống Đa, Hà Nội
Tel & Fax : (04) 37732198 - Email : hanoinet@fpt.vn
Tổng biên tập: Tạ Việt Anh
Trưởng ban biên tập nội dung: Nguyễn Hồng Thanh
Liên hệ quảng cáo: Công ty truyền thông SH - ĐT: 0972368888