viettel

Thứ bẩy, 31/07/2010

  l  Trang chủ  l  Liên hệ  l  Góp ý  l  English Edition  l 

1000 năm Thăng Long -Hà Nội
Hà Nội trên đường đổi mới
THỜI SỰ
1000 năm Thăng Long - HN
CHÍNH TRỊ
XÃ HỘI
Đời sống
Tuổi Teen
Giáo dục
Việc làm
Y tế
PHÁP LUẬT
An ninh - Hình sự
Kỳ án - Bí ẩn
CÓ TIỀN, ĐẦU TƯ GÌ ?
Chứng khoán
Bất động sản
Vàng bạc - Tiền tệ
KINH TẾ
Nông nghiệp
Thương mại
Công nghiệp
Đầu tư
Du lịch
ĐÔ THỊ
Quản lý
Giao thông
Xây dựng - Quy hoạch
Chuyện phố chuyện phường
CÂU CHUYỆN HÔM NAY
QUỐC TẾ
PHÓNG SỰ-ĐIỀU TRA
THỂ THAO
- Bóng đá quốc tế
- Bóng đá VN
- Quần vợt
- Các môn khác
- Hậu trường
VĂN HÓA
Điện ảnh - Sân khấu
Âm nhạc
Thời trang
Tin tức
Người đẹp
HÀ NỘI CỦA CHÚNG TA
Địa linh nhân kiệt
TƯ VẤN
- Xây dựng
- Ô tô - Xe máy
- Tiêu dùng
- Gia đình
- Sức khỏe - Vẻ đẹp
- Vi tính - Điện thoại
- Thuế thu nhập cá nhân
BẢO VỆ NGƯỜI TIÊU DÙNG
- Dạo quanh thị trường
- Hàng rẻ - Hàng tốt
- Ý kiến người tiêu dùng
NHỊP CẦU BẠN ĐỌC
Vòng tay nhân ái
Ý kiến doanh nghiệp
Cơ quan chức năng trả lời
ĐẦU TƯ HÀ NỘI, CẦN BIẾT
- Lý do
- Chính sách
- Thủ tục
- Ngành nghề
- Địa điểm
KINH - ĐÔ CƯỜI
Video clip cười
Chuyện cười
Ảnh vui
PHÓNG SỰ ẢNH
CẨM NANG MÙA CƯỚI
Ngày cưới
Lễ cưới
Váy cưới
Trang điểm
Tuần trăng mật
Dịch vụ cưới

Tìm kiếm

Quảng cáo miễn phí

 

THỜI SỰ >> XÃ HỘI >> Tuổi Teen
 
Tâm sự của một nữ sinh "nghiền" chat room

Cập nhật lúc 17h50, ngày 30/06/2009

Ảnh minh họa, nguồn Dân Trí

KTĐT - Hầu như chat room nào tôi cũng đăng kí thành viên. Một người bạn đã khuyên tôi đừng dại mà đưa tên tuổi thật của mình. Tôi tự gọi mình là Vân, 19 tuổi, sinh viên của trường đại học K.

Đây là câu chuyện thật của Minh Vy, một cô bé 16 tuổi đang sống tại TPHCM.Mỗi ngày Vy sống hai cuộc đời. Một của cô bé rất bình thường, hàng ngày cắp sách đến trường, được yêu thương trong một môi trường vật chất. Một của một cô bé bị ngược đãi, đáng thương và luôn muốn được bạn bè o­nline quan tâm!
 
Nỗi ám ảnh o­nline

Hầu như chat room nào tôi cũng đăng kí thành viên. Một người bạn đã khuyên tôi đừng dại mà đưa tên tuổi thật của mình. Tôi tự gọi mình là Vân, 19 tuổi, sinh viên của trường đại học K. Đằng nào thì nói dối một chút cũng chẳng chết ai. Tôi dự định sẽ kể thật về mình với những người bạn thật sự.

Những lần chát chít đầu tiên, tôi có thể nói chuyện với bất kì người nào đến bắt chuyện với mình. Sau vài tuần, tôi đã ngán việc lặp đi lặp lại những câu giới thiệu cũ mèn như tôi tên gì, bao nhiêu tuổi, đang học ở đâu, sở thích là gì… Tôi chỉ chat với một nhóm gần 10 người thường o­nline mỗi ngày. Chúng tôi khá thân thiết và tôi tưởng chúng tôi đã thật sự trở thành bạn bè. Nhưng tôi vẫn không nói cho họ biết tên tuổi thật của mình như dự tính. Thay vào đó, tôi dựng lên nhiều câu chuyện tưởng tượng về nhà trường, cuộc sống, gia đình mình. Khi những người bạn o­nline muốn xem hình, tôi lục trên mạng và đưa ra một tấm hình của một cô gái trạc tuổi tôi bịa ra và nói rằng đó chính là tôi.

Có một lần, có một bạn nữ trong chat room bắt đầu kể về những bất hạnh của mình. Cô ấy kể mình đã từng bị anh họ quấy rối tình dục. Toàn bộ sự chú ý của cả nhóm dồn về cho cô ấy. Tôi chẳng thích điều này chút nào. Tôi chưa từng được ai chú ý tại trường. Tôi học chỉ tầm tầm, và gương mặt cũng chẳng có gì nổi trội. Tôi cũng bị “ra rìa” trong gia đình: Tôi vừa có em, là em trai nên nó được cả nhà quan tâm chăm sóc.
 
Tôi quyết định phải “cạnh tranh” sự chú ý của mọi người bằng cách bịa ra những câu chuyện thương tâm về mình. Tôi kể với họ tôi đã tự cắt cổ tay vì những áp lực từ một ông bố say xỉn và một bà mẹ chỉ biết ăn diện và đi chơi thâu đêm suốt sáng. Tôi còn nói mình đã bị bạn bè bắt nạt thế nào, thầy cô trù dập ra sao… Những người bạn o­nline rất bất ngờ và như một phản xạ tự nhiên, họ đồng loạt an ủi tôi. Khi tôi dựng nên những lời nói dối đó, một phần trong con người tôi rất hả hê vì mình lại là tâm điểm của sự chú ý. Nhưng phần còn lại nhắc tôi rằng có điều gì đó chẳng lành ở đây!
 
Nỗi đau thật sự

Một buổi tối, mẹ tôi quyết định kiểm tra máy tính của tôi xem vì sao tôi dính chặt với cái máy ngày này qua ngày khác. Bà hết hồn trước những câu chuyện phiếm mà tôi nói với những người bạn o­nline của mình. Mẹ tôi quyết định trừng phạt tôi bằng cách cài đặt password cho máy tính. Tôi gào lên: “Mẹ làm gì vậy” rồi van vỉ mẹ tôi đừng cách ly tôi khỏi chiếc máy tính và những người bạn o­nline của mình. Những người bạn o­nline gần như là những người bạn duy nhất của tôi vì từ lâu tôi chẳng còn quan hệ gì với những người bạn cùng trường. Nhưng mẹ tôi vẫn rất cứng rắn. Lập luận của mẹ là “Con còn không biết họ là ai thì làm sao họ là bạn của con được”.

Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện cắt tay, cắt thật sự chứ không phải chỉ những câu chuyện bịa đặt như tôi đã nói. Tôi khóc mỗi ngày và cảm thấy đây là lúc để thử chúng. Tôi dùng một con dao nhỏ trong nhà bếp và cắt những vết đầu tiên. Máu chảy xuống nhưng tôi không cảm thấy đau bằng những thiếu thốn tinh thần mà tôi đang phải chịu đựng. Tôi quyết định dùng một chiếc vòng đeo tay có nhiều vòng nhỏ sít nhau hoặc mặc áo dài tay để che những vết cắt trước mắt bố mẹ. Vài ngày sau, tôi nói với bố mình phải dùng máy tính để làm bài tập. Tôi lén nhìn trộm password của bố và lên mạng khi mọi người đều vắng nhà. Tôi định nói thật với những người bạn o­nline của mình nhưng tôi sợ họ sẽ nổi giận và “đá” tôi khỏi nhóm.

Bài học khó khăn

Hai tháng sau, tôi vẫn tiếp tục cắt tay để làm dịu cơn stress trong đầu. Nếu tôi phải cãi nhau với mẹ mình, tôi đã nghĩ mình sẽ cho mẹ thấy những vết cắt này để làm cho mẹ cảm thấy có lỗi với tôi. Trận cãi nhau đó cũng đến. Trong cơn tức giận, tôi gào lên rằng nếu mẹ không quan tâm đến tôi thì chẳng thà tôi tự tử còn hơn. Mẹ tôi trả lời: “Thế thì con cứ cắt cổ tay đi”. Để chứng minh với mẹ rằng tôi rất nghiêm túc về chuyện này, tôi nói rằng mình đã làm như vậy và cởi bỏ những chiếc vòng tay để lộ ra những vết cắt. Mặt mẹ tôi biến sắc. Mẹ tôi lôi tôi xềnh xệch ra phòng khách và kể hết mọi chuyện cho bố tôi nghe.

Bố tôi rất giận dữ nhưng rồi lại khóc khi nhìn thấy những vết cắt trên cổ tay tôi. Bố tôi nói rằng cả nhà đã đánh mất tôi. “Con không còn là Minh Vy của bố mẹ nữa rồi” - bố đã nói với tôi như vậy. Và lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra rằng nói dối và tự hành hạ mình là tôi không những làm tổn thương bản thân mà còn làm tổn thương bố mẹ của mình.

Bố mẹ muốn tôi gặp tư vấn viên tâm lý. Nhưng tôi quá xấu hổ đến nỗi chẳng muốn nhắc đến chuyện này thêm một lần nào nữa. Từ đó, tôi cũng không vào chat room nữa. Tôi không muốn nói dối nhưng lại không đủ can đảm để nói thật. Có thể trong số những người bạn o­nline, có người đã thật sự tin và quan tâm đến tôi. Và những lời nói dối của tôi chẳng khác nào ăn mày lòng thương hại của mọi người cả. Tôi đã không ngờ những lời nói dối của mình lại có thể ảnh hưởng đến nhiều người như vậy.

Theo Dân Trí


In Gửi tới bạn  Thảo luận
Các tin khác:
Chóng mặt trước những cô nàng "nghiện" hở(29/06/2009)
Khi “cậu ấm, cô chiêu” đi thi(29/06/2009)
Khi giới trẻ ưa "nhìn người, đoán giá"(28/06/2009)
Khi teen mượn danh hotboy, hotgirl(28/06/2009)
"Săn" 9X - Trò chơi mới của đàn ông họ "Sở"(26/06/2009)
Đến lò thi để... "luyện tình"(25/06/2009)
Ngại yêu vì nóng(25/06/2009)
Hoang mang khi sĩ tử “sống thử”(25/06/2009)
Freestyle football - "Làm xiếc" cùng trái bóng(25/06/2009)
Nét đặc biệt của Thủ khoa THPT tại Hà Nội(24/06/2009)

Tin nhiều người đọc

Vấn đề bạn đọc quan tâm

Vấn đề khác
Văn bản chính sách mới
Hỏi đáp
Lien he quang cao
Tuần Lễ hàng thủ công mỹ nghệ Hà Nội 2010
viettel
bao thethaovanhoa.vn
Thương hiệu
Đầu tư vào Hà Nội
Dành cho người tiêu dùng
Thuế thu nhập
Tuyen dung
CHÍNH TRỊ XÃ HỘI PHÁP LUẬT KINH TẾ ĐÔ THỊ THỂ THAO VĂN HÓA TƯ VẤN

© 2004 Báo điện tử Kinh tế & Đô thị - Cơ quan chủ quản: UBND thành phố Hà Nội
Giấy phép của Bộ Văn hoá Thông tin số 160/GP-BVHTT cấp ngày 09/05/2003
Trụ sở tòa soạn: Toà soạn: 21 Huỳnh Thúc Kháng, Đống Đa, Hà Nội
Tel & Fax : (04) 37732198 - Email : hanoinet@fpt.vn
Tổng biên tập: Tạ Việt Anh
Trưởng ban biên tập nội dung: Nguyễn Hồng Thanh
Liên hệ quảng cáo: Công ty truyền thông SH - ĐT: 0972368888