Ngồi lạ lẫm góc bắc thành phố
như lẽ thường bao khách bộ hành
một chân dung lờ mờ trong một bức tranh
Cứ như mọi việc là do định mệnh
ngon làm sao một ngụm nước vòi
chem chép thơm tho, đầu tiên trong đời
Chim kiễng chân khập khà khập khiễng
đứng vô tư một góc hồ bơi
một liên tưởng mơ hồ rân rân bàn tay
Ngắm quán café, vô ra người bước
khư khư ôm sót lại trên tay
cốc "capuchinos , làm ơn cho hạt phỉ,
"Nhiều kem vào". Vậy là một mùa đến hồi cạn kiệt
mà chẳng chút gì gọi là đặc biệt
đời chẳng qua là một đoạn nhạc viết cho piano
- cái đàn mà đang nem nép lặng câm nằm dọc hành lang
thì bỗng nhiên nó được đụng tới
nó ánh lên dáng vẻ suy tư đằng sau nốt nhạc
Đang buồn bã bỗng như chuột nhắt
loắt choắt ngo ngoe, nghiễm nhiên len vào
cái gì nhỏ thì âm thanh the thé.
Như quần áo thường mặc, thời tiết vẫn thế
cái sẽ có là cái thường có
như mười giờ sáng là bụi bặm và âm thanh gào rú.
Cuộc đời bằng lòng khóa mình vào một chỗ
cái đầu làm gì cái xác đều nhớ
cứ thế mà trôi, mà ngồi, mà cảm
Trong bình an dịch chuyển lẽ thường
mọi cơ mưu rồi trôi sau lưng
nhỏ nhẹ kim đồng hồ cảnh báo toàn thế giới.
Paul Hoover (Mỹ) - Nguyễn Đỗ (dịch)