Đâu cái thời em chỉ biết có anh
Anh chỉ biết có em trong tình yêu thứ nhất
Tin mãi mãi bên nhau như điều không thể khác
Mà bây giờ không cả dấu người xưa...
Có một mùa hoa phượng của hai ta
Cũng trong trẻo và nồng nàn đắm đuối
Tóc mười bảy trong mơ thường bay rối
Chân trời nào mơ mộng cũng là em!
Áo trắng xa rồi, nỗi nhớ cứ hoa niên
Phượng vẫn đỏ như ngày ta đến lớp
Sau hạ cháy, thu vàng, xuân vẫn lần thư nhất
Chỉ em sau ly biệt mãi không về…
Nguyễn Sĩ Đại
********
Trước mắt con một Hà Nội
Một Hà Nội mỏi vừa ốm dậy
Một Hà Nội trẻ trai Sơn nữ ca
Một Hà Nội xẩm tối
Chiều chiều loang tiếng chuông
Một Hà Nội ca hát
Tiếng đàn chùng dây cũ
Mép hồ chưa kè, ngấn vệt nước mùa cỏ cũ
Nhà ban công hoa sắt uốn vụn gỉ cũ
Nỗi buồn còn mới nguyên
Tóc bạc muốn đen lại
Nhưng không thể thuộc tên những con đường mới
Cả lối về chùa cũ
Giờ cũng mơ hồ
Trước mắt con một Hàng Mành
Nhà sâu hút
Sân trời hẹp những chờ đợi
Trắng bậc thang bồ câu bay
Trời xưa còn nhiều mây xanh
Trời xưa chưa nếp nhăn
Trước mắt con
Những Hà Nội mái đầu kim thêu lấp lánh trắng
Vết đâm ngón tay còn chảy máu
Những năm tháng không gọi được tên mình
Trước mắt con
Một Hà Nội ngủ hơi thở khó nhọc
Một tuổi già nằm buồn
Một người trai chải tóc ngồi dậy
Đạp xe lại phố bàng xưa
Quang Hưng
*********
Chiều Budapest
Có điều gì rất xa
Như em. Không với được
Có điều gì rất gần
Như mối tình đắng đót
Chiều Buda rét ngọt
Nắng vàng như mật tươi
Nhớ em, đi trong nắng
Ngỡ như có hai người
Bao nhiêu là bận rộn
Tình yêu chỉ một bên
Bất ngờ đường hẫng dốc
Nhìn quanh chỉ còn em
Cây mùa thu trút lá
Lá bay về phương nào
Xa em nắng chưa lụi
Lòng thắp đầy trời sao...
Vũ Duy Thông
************
Em về thăm mẹ
Con dâu mẹ làm quan về chắc mẹ sang hơn
Con dâu mẹ làm dân về đấm lưng cho mẹ.
Con dâu mẹ làm quan về biếu mẹ nhiều tiền
Con dâu mẹ làm dân về đếm tiền cho mẹ
Bao nhiêu là đồng chẵn đồng lẻ
Mẹ lẫn mất rồi xao xác đếm quanh năm.
Con dâu mẹ làm quan về bận việc quan lại đi
Con dâu mẹ làm dân về suốt ngày trêu chọc mẹ
Nhà ta lắm tiếng cười đến thế
Mẹ mắng, tổ cha con dâu mẹ làm dân.
Tiễn con đi, mẹ lại ngồi góc sân
Ngoái lạy mẹ lòng con dâu muốn khóc
Quê nội rỗng không trời xanh ngọc
Có một chòm mây bạc níu rưng rưng.
Nguyễn Hùng Vĩ
*******
Cổ Ngư một lát cắt
Hàng cơm nguội trầm tư đứng ngẩn phố hiện đại
chiều dậy thì khỏa sương Tây Hồ
Cổ Ngư nhớ xưa, nằm se sắt bóng chiều hồn cẩu nhi phơ phất
phong phanh lá vàng thu cởi cuống xiêm y
tôi đi rỗng ngày buồn
nhặt vết nhân gian
rắc trên đường thu se sẽ gió
Trấn Quốc thỉnh một hồi chuông phúc lành
những con sóng vỗ tôi luỗng chiều
em lại về trong thực ảo mùa thu, trong ngọt ngào đắng đót
trong váy áo thanh xuân hừng hực qua đường
tôi muốn hôn lên bầu trời lơ lửng những cặp môi bay ngược quá khứ
những ký ức treo trên vòm lá, rằng mắt em đâu đó còn kia
Cổ Ngư
Cổ Ngư
Cổ Ngư
tiếng nấc những bàn chân còn thảng nhớ con đường
đi mải miết phía ngày không định
khóc trên vai tôi
xào xạc lá bàng rơi.
Trần Quang Quý
*******
Lạ lùng quá, phút giao mùa trong trẻo
Lạ lùng quá, phút giao mùa trong trẻo
Như mọi điều chưa vấy bụi thời gian.
Gió lạnh mát, nhưng không làm tê buốt,
Em rất gần, nỗi nhớ cứ miên man...
Tôi chỉ biết đã trở thành tuổi khác,
Và mơ hồ xa lạ với tồn nghi.
Những được mất không còn nhiều ý nghĩa,
Khi cả đời chỉ một lối mà đi...
Ta đã sống như thực lòng cảm thấu,
Không ngại ngần những đổ vỡ chia ly.
Ta đã viết như mắt mình nhận thấy,
Những câu thơ khốn khó chẳng ai bì...
Không mộng ước những đỉnh cao huyễn tưởng,
Không khát thèm những danh vọng mù sương,
Ta đã hát và ta đã khóc
Cạn nỗi buồn và hết những niềm thương...
Qua bốn chín, vẫn nguyên niềm tin cũ,
Có giao thừa như chẳng đổi thay chi.
Ta bình thản chờ năm ba tuổi tới
Lại thêm lần tình không thể nào suy...
Hồng Thanh Quang
********
Tiếng ru
Tặng người xa xứ
Có một vầng trăng
Rách bầm trận mạc
Có một dòng sông
Ướt đầm nước mắt
Có một vì sao
Rơi vào tim đất
Có những ngày qua
Tình ta còn mất?
Tủi phận bọt bèo
Hồn rêu xác cỏ
Vai gầy,
Mẹ gánh thương đau
Xót xa,
Lòng con lìa xứ
Chân trời góc bể
Ngóng trông nhau…
Đất khách
Quê người
Buồn chơi vơi
Đêm mơ,
Thoảng tiếng mẹ ru hời
Hồn nghiêng chao,
cánh cò, cánh vạc
Giật mình,
trắng lạnh,
tuyết rơi…
Nguyễn Thanh An
*********
Tây Hồ Phủ
Có một loài chim nước
Loi thoi trên mặt hồ
Tiếng chim trong cỏ lác
Tan tan vào hư vô
Có một loài sen sớm
Tháng này sắp ra hoa
Lá xanh như mây nõn
Cốm tình em biếc chưa
Có một mùa hương khói
Tiếng mõ trên sóng hồ
Trầm luân từng đợt vỗ
Sóng chuông về xa mơ
Có một thời truyền thuyết
Chỉ sống trong lời kinh
Mình trần dăm ngư phủ
Ngược sóng, chèo khua quanh
Có một mái chùa cổ
Lênh đênh bên Tây Hồ
Sóng vỗ thì mặc sóng
Bình yên hương khói mơ
Có một người áo bạc
Rẫy cỏ ở ven hồ
Lặng im, cuốc, chẳng biết
Ai buồn? Ai hư vô?
Nguyễn Việt Chiến
**********
Bay Cùng Hà Nội
Nắng gió tháng Mười cùng tiếng cười của anh đáp em xuống lòng Hà Nội
Những ngôi sao tỏa sáng trên trời xanh và thành phố của chúng ta là ngôi sao yên bình,
ngôi sao lớn nhất
Những lúc ở xa em vẫn nhìn lên bầu trời, thầm ước
mình được bay giữa một trời sao
Và đây
Hà Nội và anh nắm tay em bay lên mùa thu
lụa nắng là lụa áo
mây tóc mây trời
sông Hồng bay, sông Hồng chảy máu tim em cuộn chảy
cả thành phố bay lên, em nhận ra da thịt của mình
đang ở từng gương mặt lạ quen
đang ở trong nỗi thân thương tiếng Việt
Em lại được gọi anh, gọi Hà Nội, gọi những người yêu thương bằng giọng của chính mình
xung quanh em tràn tràn hoa nở
xanh hương trời xanh thắm những vì sao
Dù bay cao, bay cao
Vẫn chẳng ngôi sao nào sáng hơn Hà Nội
Nguyễn Phan Quế Mai
***********
Hoa Sưa
Từng chùm hoa rạng rỡ trong mưa
Em nhớ anh
Lá lên xanh thắm
Gọi cho anh dưới gốc sưa em đã khóc
Vì mưa quá trong
Tán cây dưới bầu trời quá rộng
Mùa hoa năm nay cũng khác
Anh tìm được con chuồn chuồn vừa bay qua
Đang lưu giữ hình bông hoa trong đôi mắt
Một buổi sáng an lành
Nhưng gốc cây đã xoay sang hướng khác
Lao xao. Và tê dại trong mưa
Những ngón tay và bắp chân trắng muốt.
Mai Văn Phấn