Nhiều nhà khoa học và nhà báo đã rất ấn tượng, thậm chí sửng sốt và thích thú về sự nổi giận thực sự của Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ trong một cuộc hội thảo khoa học khi ông tuyên bố đáp lại sự e ngại "vỡ hệ thống" của ngành xăng dầu: "Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm cá nhân về quyết định của mình với tư cách là Bộ trưởng Tài chính; Nhà nước quản lý là vì lợi ích của 86 triệu dân Việt Nam, chứ không vì lợi ích của một hay nhóm doanh nghiệp và cá nhân nào. Doanh nghiệp không thể dọa được nhà nước; Tập đoàn hay doanh nghiệp nào muốn thôi kinh doanh vì lỗ thì cứ báo cáo, Nhà nước sẽ giải quyết"…
Người viết bài này có may mắn đóng góp tới 2 bài tham luận theo yêu cầu của Ban tổ chức hội thảo và được chứng kiến từ đầu đến cuối cuộc hội thảo đáng nhớ đó. Và cũng như hầu hết những ai có mặt tại hội thảo, đều mong còn có nhiều cuộc họp với không khí mới như vậy trong tương lai…
Dư luận cũng sôi nổi, kẻ khen, người cau mày, về một Bộ trưởng dễ nổi giận khác là ông Đinh La Thăng - Bộ GTVT - ngành có nhiều bức xúc nổi cộm nhất nước hiện nay. Mới nhậm chức chưa bao lâu, ông đã nổi giận lôi đình khi thị sát tiến độ dự án xây dựng nhà ga quốc tế Đà Nẵng. Mà không chỉ giận suông, ông "tuốt gươm trảm tướng" ngay tại trận, ra lệnh thay ngay người đứng đầu dự án bị kéo dài khó hiểu như một "nỗi nhục quốc thể" này - lời của Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh, người cũng muốn thay ngay chủ dự án đó nếu ông "có quyền".
Bộ trưởng Đinh La Thăng còn nổi giận cấm các quan chức ngành giao thông do mình phụ trách không được tiếp tục hưởng thú vui chơi golf tốn kém trong cảnh "nước sôi lửa bỏng" của ngành, để có thời gian cho công việc, toàn tâm toàn ý vì dân, vì nước, không được lười biếng và "nghĩ ngắn", bầy việc gây tốn kém tiền thuế của dân…
Có thể thấy, đấy là những Bộ trưởng biết nổi giận thật đúng đắn và đáng trọng, đáng nể vì. Không phải ai cũng dễ, cũng biết và cũng dám nổi giận đúng nơi, đúng lúc và đúng đối tượng như vậy, nhất là khi người ta là Bộ trưởng - vị trí dễ bị cảnh "Quan trên trông xuống, người ta trông vào". Làng xã Việt Nam vốn có thói quen so sánh và hành động theo đám đông, kiểu: "Xấu đều hơn tốt lỏi", sẵn sàng chấp nhận cảnh: "Toét mắt là tại hướng đình, cả làng đều toét chứ mình gì em", nên ngại va chạm, đổi mới và đi tiên phong. Đặc biệt, ai cũng thích: "Ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau" để an toàn mà lại nhiều lộc. Thành thử, người ta dường như đã quen "Mũ ni che tai" và có xu hướng tìm cách thích nghi hơn là thay đổi những gì trì trệ, lạc hậu, vốn đã, đang và sẽ tiếp tục gây nguy hiểm cho sự tiến bộ và phát triển đất nước theo kịp văn minh thời đại của nhân loại…
Khách quan mà nói, không phải các Bộ trưởng trên nghĩ ra hay làm điều gì mới mẻ, to tát quá đâu, mà chẳng qua họ chỉ nói và làm những gì hơn 86 triệu dân Việt Nam chờ đợi bấy lâu nay mà thôi. Điều đáng nói họ là quan chức cấp cao, mà dám nghĩ, dám làm những việc vì cộng đồng và vì lợi ích quốc gia. Hẳn phải có tấm lòng sáng, phải có chỗ dựa vững chắc lắm và máu trong trái tim họ phải nóng lắm, thì họ mới nổi giận được như vậy. Chắc họ phải thấm thía lắm "Hịch tướng sĩ" của Đức Thánh Trần - Hưng Đạo Vương - Trần Quốc Tuấn năm xưa.
Những Bộ trưởng có Tri thức và Bản lĩnh, biết nổi giận đúng Tâm và đúng Tầm đang góp phần không nhỏ đưa đất nước vững bước trên con đường hội nhập.
TS.Nguyễn Minh Phong